Cho những điều đã mất – Theoyeucau

Cho những điều đã mất

1.Dòng sông không trở lại - Bảo Phúc

Quả thực trong cuộc sống này, có những thứ đôi khi tựa như là nước vậy. Ta cứ muốn giữ lấy trong tay thì nó lại càng truồi ra, âm thầm qua những kẽ tay ta, chảy xuống, tan biến rất nhanh vào lòng đất mẹ. Và mất đi… Ai cũng đều đã, đang, và sẽ từng mất đi nhiều thứ…Có những thứ ta sẽ không hề mảy may phải suy nghĩ nhiều, mất đi đôi khi sẽ thấy lòng nhẹ nhàng, thanh thản hơn. Nhưng có những thứ thì muốn níu kéo cứ mãi nuối tiếc đến vô bờ, buồn vô hạn…

Tôi đã có những đêm thức trắng khi biết rằng mình đã thực sự mất đi một tình yêu - một tình yêu âm thầm, tuyệt vọng, nhìn nó đang ở thật gần ngay trước mắt ta mà cứ dần trôi qua, trôi xa trong nỗi buồn vô hạn… Điều này sớm muộn cũng sẽ đến, vì mãi mãi tôi không thể có được người ấy (? ). Chỉ có điều, tôi lại gián tiếp góp phần để điều đó xảy đến nhanh hơn. Tự nhủ mình phải bíêt cách chấp nhận, và ngày mai sẽ bắt đầu với những điều khác, không còn như xưa, trong một vết thương đau nhói.

Ngồi một mình trong hơi thở lạnh của đêm, và giai điệu cùng những ca từ của “Dòng sông không trở lại” dội lên… Có cảm giác như ca khúc ấy được viết riêng cho bản thân mình, đang nói hộ tâm trạng của mình… “Trong giấc mơ khát khao, còn khao khát. Trong nỗi đau mất nhau, còn đau mãi. Ta vắng nhau thiếu nhau, còn nguyên nhớ nhung thíêt tha. Hỡi dòng sông không trở về sao ?”

Chợt hiểu rằng tự tôi làm đau chính bản thân, cầm mũi dao nhọn tự cứa vào da thịt mình - bởi chẳng ai là người có lỗi cả… Đớn đau, chảy máu, và băn khoăn liệu có lên được da non để lành vết thương, hay sẽ thành sẹo? Vết sẹo của những ngày tháng đã đi qua, của những điều quý giá đã trôi qua, trượt xa khỏi bàn tay ta nhỏ bé… “Hỡi dòng sông không trở về sao?”. Câu hát ấy được hát lặp đi lặp lại nhiều lần trong bài, như một tiếng lòng, một tiếng gọi nhức nhối, thiết tha…

Phải rồi, tình yêu và những điều tốt đẹp trong cuộc sống này – nó như một “Dòng sông không trở lại” trôi đi, từ một bờ bến này đến một bờ bến khác, từ tay người này đến tay người khác… Niềm vui của người này sẽ là nỗi buồn của kẻ kia. Vì một lẽ, như nhà văn Nam Cao đã viết trong truyện ngắn “Mua nhà” của ông: “Cuộc đời là một chiếc chiếu hẹp, người này co thì người khác bị hở”.

Thế nên, mong bạn và tôi cùng biết học cách đón nhận, vượt qua những điều đã mất ấy; cũng như biết giữ gìn, trân trọng, đồng thời quan tâm, sẻ chia với cộng đồng những gì tốt đẹp mà mình có thể và đang có trong tay
0 Comments

Leave a reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

www.theoyeucau.com © 2003-2021. Được phát triển bới MrHói dựa trên nền tảng Wordpress. Hiển thị tốt nhất trên trình duyệt Google Chrome

Gửi yêu cầu

Hãy gửi thông điệp yêu thương của bạn tới Cầu Vồng ngay hôm nay.

Sending

Log in with your credentials

Forgot your details?